Một nhà toán học tại Bell Labs phát hiện: người đoạt giải Nobel và người gần như bị quên lãng sau khi nghỉ hưu thực ra không khác nhau nhiều về chỉ số thông minh, bằng cấp hay mức độ chăm chỉ. Vậy cái gì tạo nên sự khác biệt? Câu trả lời nằm ở “thời gian suy nghĩ vĩ đại” — thời lượng một người dành cho những câu hỏi lớn, nguy hiểm, có khả năng thay đổi hướng nghiên cứu cả ngành. Người bị quên lãng dành phần lớn sự nghiệp giải quyết bài toán an toàn, bài toán có câu trả lời rõ ràng, bài toán được giao. Người xuất sắc dành thời gian đặt câu hỏi mà chưa ai dám hỏi, theo hướng mà chưa ai dám đi.

→ Giá trị thực tiễn:

Nguyên lý này chuyển thẳng sang công việc hàng ngày. Nếu bạn dành 100% thời gian làm việc được giao, bạn đang ở lộ trình của người bị quên lãng. Phải giành riêng ít nhất 20% thời gian cho câu hỏi lớn hơn: công việc này đang giải quyết vấn đề gì ở tầng sâu hơn? Có cách nào hoàn toàn khác để tiếp cận? Đâu là câu hỏi mà mọi người trong ngành đều né tránh? Chính ở khoảng trống đó mà giá trị đặc thù sinh ra.

→ Bước tiếp theo:

Trong tuần này, chọn 1 ngày, dành 2 giờ chỉ để viết ra 5 câu hỏi lớn nhất trong lĩnh vực của bạn — không cần trả lời, chỉ cần đặt đúng câu hỏi.